1007.srt vn (vn) subtitles
Download subtitles
Subtitle preview:
1
00:00:00,100 --> 00:00:05,933
Đại ca, chúng ta đi xem chuyển giới đi.
Một đám đàn ông xem có gì hay, chuyển giới là nam.
2
00:00:06,533 --> 00:00:08,566
Chuyện này mà anh cũng không biết, anh
đến Thái Lan làm gì vậy?
3
00:00:08,866 --> 00:00:12,166
Qua phổ cập kiến thức của Từ Lãng, Vương Bảo
có nhận thức hoàn toàn mới về loài chuyển giới.
4
00:00:12,366 --> 00:00:15,200
Và đúng lúc hai người đang đi thang máy
xuống lầu ăn cơm thì gặp một mỹ nữ chào hỏi bằng tiếng Thái.
5
00:00:15,333 --> 00:00:16,300
語打招呼的美女
6
00:00:16,466 --> 00:00:20,666
Anh nói người này là chuyển giới sao? Tôi
nói cho anh biết, anh thấy mỹ nữ ở Thái Lan đều ăn thuốc.
7
00:00:21,533 --> 00:00:26,333
Anh dám cá không? Tại sao không dám? Anh
dám hỏi không? Anh dám không? Tôi dám nè, anh dám không? Tôi dám.
8
00:00:26,566 --> 00:00:31,300
Anh hỏi đi. Alo, em đang ở trong thang máy.
Trong thang máy có hai thằng ngốc.
9
00:00:31,800 --> 00:00:35,600
Đừng thấy hai người này ăn ở cùng nhau,
giống như anh em ruột khác cha khác mẹ, nhưng thật ra là
10
00:00:35,766 --> 00:00:39,166
người lạ hoàn toàn. Mục đích đến Thái
Lan lần này cũng khác nhau.
11
00:00:39,600 --> 00:00:44,300
Đầu tiên tôi phải đi Taj Mahal rồi mới
đi... Ái ái ái, đại ca, Taj Mahal ở Ấn Độ.
12
00:00:44,900 --> 00:00:48,666
So với du lịch đơn thuần của Vương Bảo,
chuyến đi Thái Lan lần này của Từ Lãng có thể nói là gánh trên vai trách nhiệm lớn.
13
00:00:48,800 --> 00:00:50,400
Là giám đốc kỹ thuật của công ty năng lượng.
14
00:00:50,566 --> 00:00:54,100
Trốn khỏi mái tóc đầy đầu, cuối cùng cũng
nghiên cứu ra một sản phẩm nghịch thiên tên là "Vua Dầu".
15
00:00:54,400 --> 00:00:57,200
Chỉ cần hai giọt là có thể biến nửa bình
xăng thành đầy bình, và công nghệ này
16
00:00:57,366 --> 00:01:00,600
có thể thay đổi cục diện tài sản thế giới
nhưng lại gặp phải bất đồng khi quảng bá.
17
00:01:01,066 --> 00:01:03,866
Từ Lãng cho rằng nên phát triển dài hạn,
kêu gọi đầu tư để sản xuất.
18
00:01:04,133 --> 00:01:05,466
Còn Cao Bác, cũng là giám đốc của công ty.
19
00:01:05,600 --> 00:01:08,500
lại chủ trương nhanh chóng hiện thực hóa,
bán công nghệ giá cao cho người Pháp.
20
00:01:08,866 --> 00:01:12,533
Tôi thấy cái gáy của anh không khỏi đâu. Anh
không ấn cũng đau mà. Anh ấn mới đau đó.
21
00:01:12,866 --> 00:01:15,933
Hai bên tranh cãi không ngớt, ý kiến của
cổ đông lớn Lão Chu trở nên vô cùng quan trọng.
22
00:01:16,266 --> 00:01:18,466
Nhưng đối phương lại muốn làm một vị
phương trượng kiếm được nhiều tiền.
23
00:01:18,600 --> 00:01:20,700
Lúc này đang tu hành ở một ngôi chùa
hẻo lánh nào đó ở Thái Lan.
24
00:01:20,966 --> 00:01:23,100
Trừ khi đích thân đi tìm, nếu không thì
không thể liên lạc được.
25
00:01:23,466 --> 00:01:26,333
Từ Lãng tốn một khoản tiền lớn để thuê
hacker nhưng cũng chỉ tìm được vị trí của chùa
26
00:01:26,333 --> 00:01:27,366
ở gần Chiang Mai.
27
00:01:27,600 --> 00:01:28,566
Hôm nay anh không tìm ra ông ta ở ngọn
28
00:01:28,700 --> 00:01:31,166
núi nào, chùa nào, bái vị Bồ Tát nào,
gõ vào mõ nào cho tôi biết.
29
00:01:31,366 --> 00:01:32,933
Tôi sẽ chặn anh, hiểu không? Dạ.
30
00:01:33,400 --> 00:01:35,100
Để báo trước một bước, lấy được ủy
quyền của Chu Đa,
31
00:01:35,266 --> 00:01:37,466
Từ Lãng vội vàng lên máy bay đến Thái Lan.
32
00:01:37,766 --> 00:01:39,366
Trước khi cất cánh, anh lại liên lạc với hacker.
33
00:01:39,900 --> 00:01:42,766
Bản đồ tôi vẫn chưa nhận được, anh định
khi nào gửi qua? Anh đoán xem.
34
00:01:44,500 --> 00:01:47,366
Anh nghe cho kỹ đây, nếu đến Thái Lan
mà tôi không có bản đồ.
35
00:01:47,566 --> 00:01:49,966
chỉ có bốn chữ "tỉnh Chiang Mai" thì
tôi thành cái gì?
36
00:01:52,000 --> 00:01:57,200
Ha ha ha, thôi không nói nữa, mau gửi
bản đồ qua đi. Ồ, sẽ gửi, không nói nữa, ha ha ha.
37
00:01:57,733 --> 00:02:00,566
Vương Bảo, người có thể trò chuyện đa
màn hình, là một người quen chủ động
38
00:02:00,733 --> 00:02:01,966
giới thiệu mình là người bán bánh hành.
39
00:02:02,133 --> 00:02:05,066
Lần này đến Thái Lan du lịch, anh đặc
biệt chuẩn bị một danh sách mong muốn.
40
00:02:05,200 --> 00:02:06,566
Bao gồm làm mát xa cá nhỏ.
41
00:02:06,766 --> 00:02:08,933
trồng cây khỏe mạnh và thử thách cao
thủ Muay Thái.
42
00:02:09,366 --> 00:02:13,066
Đương nhiên, nếu có cơ hội thì cũng muốn
đi xem chuyển giới. Anh xem chuyển giới.
43
00:02:14,266 --> 00:02:15,400
Đây là chuyển giới sao?
44
00:02:16,000 --> 00:02:20,700
À, không phải, đây là bạn gái tôi, đây
là Phạm Băng Băng đó. Đúng vậy, Phạm Băng Băng là bạn gái tôi.
45
00:02:21,066 --> 00:02:24,333
Phạm Băng Băng là bạn gái anh? Đúng vậy.
Anh cắt từ tạp chí ra à?
46
00:02:24,866 --> 00:02:27,400
Không, không phải, đây là tôi cắt từ báo ra.
47
00:02:28,000 --> 00:02:30,900
Có phải anh nên uống thuốc rồi không?
Hừ, sao anh biết vậy?
48
00:02:31,400 --> 00:02:35,166
Thấy Vương Bảo thật sự lấy thuốc ra ăn
như kẹo, Tuyết Lãng lập tức cảm thấy cạn lời.
49
00:02:35,366 --> 00:02:38,266
Khó khăn lắm mới đến được Bangkok, không
ngờ điện thoại lại gặp vấn đề.
50
00:02:38,533 --> 00:02:40,700
Ảnh chùa hacker gửi đến lại không hiển thị.
51
00:02:41,000 --> 00:02:44,733
Đúng lúc lo lắng, Vương Bảo chạy
tới nói thấy đặc vụ trong WC.
52
00:02:45,166 --> 00:02:47,266
Anh ta gọi điện nói điện thoại bị
cấy virus.
53
00:02:47,366 --> 00:02:49,500
GPS theo dõi, Từ Lãng nghĩ ra điều gì.
54
00:02:49,666 --> 00:02:52,400
Nhìn điện thoại, Từ Lãng thấy Cao Bác
đối diện.
55
00:02:52,733 --> 00:02:55,500
Anh ta hiểu Cao Bác đã động vào
điện thoại mình.
56
00:02:55,500 --> 00:02:58,766
Mục đích là tìm ra Lão Chu, tranh
giành thư ủy quyền.
57
00:02:59,166 --> 00:03:04,100
Vậy thì lợi dụng Vương Bảo để trốn
thoát. Rất vui được gặp anh.
58
00:03:04,266 --> 00:03:06,333
Nói anh biết, lần sau đến Bắc Kinh
phải ăn bánh hành anh làm.
59
00:03:06,466 --> 00:03:07,900
Vậy ghi số điện thoại đi.
60
00:03:08,066 --> 00:03:10,933
Không cần ghi. Về Bắc Kinh tôi liên
lạc. Sao lại không ghi?
61
00:03:11,133 --> 00:03:14,800
Không ghi thì liên lạc kiểu gì? Được,
anh đọc đi, tôi ghi. Số khó nhớ lắm.
62
00:03:15,300 --> 00:03:19,600
Tôi nhớ tốt lắm. Anh đọc đi. 137970767017.
63
00:03:20,333 --> 00:03:23,733
Anh ngốc quá. Được rồi, tôi nhớ rồi.
Về Bắc Kinh liên lạc.
64
00:03:23,866 --> 00:03:28,200
Nhất tiễn song điêu, thoát khỏi hai rắc
rối, Từ Lãng rất vui. Muốn đi Thanh
65
00:03:28,366 --> 00:03:29,700
Mai ngay trong đêm, nhưng hộ chiếu lại
rơi trên xe taxi.
66
00:03:29,866 --> 00:03:33,366
Giờ thì không chỉ không mua được vé,
mà đến ở khách sạn cũng khó.
67
00:03:33,666 --> 00:03:35,933
Đang buồn bực thì thấy Cao Bác dưới
cầu vượt.
68
00:03:36,300 --> 00:03:38,666
Một dự cảm chẳng lành ập đến với Từ
Lãng.
69
00:03:39,200 --> 00:03:42,200
Mất đồ hả? Tìm không thấy đúng không?
70
00:03:43,733 --> 00:03:46,133
Ở chỗ tôi nè. Ha ha ha.
71
00:03:46,900 --> 00:03:47,900
Nhìn tên ngốc sắt trước mặt.
72
00:03:48,100 --> 00:03:51,733
Từ Lãng bất lực. Anh ta bực bội nói
muốn tặng điện thoại cho Vương Bảo.
73
00:03:51,933 --> 00:03:55,000
Nhưng người kia lại có nguyên tắc: Mẹ
tôi nói không công thì không nhận.
74
00:03:55,300 --> 00:03:57,566
Mẹ anh không dạy kính trọng thì hơn
vâng lời à?
75
00:03:58,000 --> 00:04:02,166
Mẹ tôi dạy tha người thì hơn. Ồ, tôi
thấy anh là kỳ hoa dị thảo đó.
76
00:04:02,766 --> 00:04:06,700
Anh đang chửi tôi à? Tôi đang khen
anh. Vậy cho tôi mượn tiền được không?
77
00:04:07,066 --> 00:04:09,766
Não anh úng nước à? Sao anh biết?
78
00:04:10,600 --> 00:04:13,600
Sáng sớm ra ngoài tôi quên mang ví
rồi.
79
00:04:13,733 --> 00:04:15,100
Sau khi đưa tiền đuổi Vương Bảo đi, Từ
Lãng.
80
00:04:15,200 --> 00:04:17,200
Ném điện thoại ra đường, thì thấy Cao
Bác.
81
00:04:17,333 --> 00:04:20,966
đang tìm đến. Nghĩ đến cảnh mất hộ
chiếu, Từ Lãng nảy ra ý.
82
00:04:21,100 --> 00:04:22,466
Vội đuổi theo Vương Bảo còn chưa đi
xa.
83
00:04:22,566 --> 00:04:25,333
Nói sẽ đưa anh ta đi du lịch Thanh Mai
và chịu mọi chi phí.
84
00:04:25,600 --> 00:04:27,200
Vương Bảo hết tiền đương nhiên đồng ý.
85
00:04:27,200 --> 00:04:29,766
Còn đặt tên cho nhóm hai người là
Thái Lan truyền kỳ.
86
00:04:30,200 --> 00:04:33,900
Từ Lãng thấy tên không hay. Lấy tên
em họ kết hợp kiểu tóc của hai người.
87
00:04:34,366 --> 00:04:35,666
là Khoai tây hầm nấm.
88
00:04:35,866 --> 00:04:38,966
Thôi, cứ Thái Lan truyền kỳ đi. Một
người có tiền, một người có hộ chiếu.
89
00:04:39,166 --> 00:04:40,366
Thành công vào ở khách sạn 5 sao.
90
00:04:40,500 --> 00:04:43,000
Vì Vương Bảo quyết định nên chụp ảnh
đăng lên Weibo.
91
00:04:43,200 --> 00:04:44,866
Và tag Từ Lãng có nhiều fan hơn mình.
92
00:04:45,066 --> 00:04:46,900
Vì vậy Cao Bác nhanh chóng tìm đến.
93
00:04:47,066 --> 00:04:49,300
Mà lúc này hai người không hề hay biết
đang ăn ở dưới lầu.
94
00:04:49,533 --> 00:04:53,066
Nghe nói quán bánh của Vương Bảo mỗi
tháng lãi 26 nghìn, Từ Lãng rất hứng thú.
95
00:04:53,566 --> 00:04:56,566
Vậy anh có thể bán cho bên nhượng
quyền mà. Đúng vậy.
96
00:04:56,900 --> 00:05:00,666
Phí nhượng quyền 5 nghìn. Nếu anh mở
100 cửa hàng ở Bắc Kinh thì mỗi tháng
97
00:05:00,866 --> 00:05:02,933
thu phí nhượng quyền là 500 nghìn, một
năm là 6 triệu.
98
00:05:03,666 --> 00:05:08,666
Đúng vậy. Nếu cả nước có 5 nghìn cửa
hàng thì mỗi năm có thể kiếm 300 triệu.
99
00:05:09,566 --> 00:05:10,466
Đúng đó. Đúng đó.
100
00:05:10,566 --> 00:05:14,900
Đúng vậy. Không quá hai năm chắc chắn
có thể lên sàn chứng khoán. Vậy thì lên sàn đi. Ha ha.
101
00:05:15,200 --> 00:05:17,366
Anh bán công thức cho tôi đi, được thôi.
102
00:05:17,766 --> 00:05:22,900
Công thức của tôi là tôi phải tự làm, không thuê
người, không cấp đông, phải tươi mới ra lò.
103
00:05:23,400 --> 00:05:24,566
Vậy cả đời anh chỉ có thể làm bánh hành thôi.
104
00:05:24,733 --> 00:05:27,966
Bánh hành phi, anh biết không? Sao anh biết?
Tôi chỉ thích làm bánh hành phi thôi.
105
00:05:28,700 --> 00:05:30,566
Trong khi đó, Cao Bác đã dùng một chút mẹo.
106
00:05:30,733 --> 00:05:33,933
Trộn lẫn vào phòng Từ Lãng, nhưng tìm mãi
không thấy địa chỉ của Lão Chu.
107
00:05:34,266 --> 00:05:37,700
Bất đắc dĩ, anh ta chỉ có thể tái sử dụng
kế cũ, đặt một thiết bị theo dõi vào túi Uông Bảo.
108
00:05:38,000 --> 00:05:40,266
Bận xong mọi việc, anh ta chuẩn bị về phòng mình.
109
00:05:40,500 --> 00:05:42,466
Kết quả lại bị hai người ăn cơm xong trở về nhìn thấy.
110
00:05:42,700 --> 00:05:45,133
Từ Lãng bảo Uông Bảo đi theo xem số phòng của Cao Bác.
111
00:05:45,266 --> 00:05:47,000
Nhưng anh ta đã đánh giá quá cao năng lực của tên ngốc này.
112
00:05:47,866 --> 00:05:52,366
Tôi lái xe, anh ta là tên đặc vụ trong nhà vệ sinh
sân bay, tôi biết anh ta ở phòng nào.
113
00:05:54,566 --> 00:05:56,000
Xem Uông Bảo cái đồ kỳ quái này kìa.
114
00:05:56,166 --> 00:05:57,333
Quả nhiên không làm Từ Lãng thất vọng.
115
00:05:57,466 --> 00:06:01,066
Sau khi anh ta xác nhận, phòng của Cao Bác
hoặc là hai hai không bảy, hoặc là hai hai không chín.
116
00:06:01,300 --> 00:06:02,800
Để có thể hoàn toàn thoát khỏi Cao Bác.
117
00:06:03,066 --> 00:06:05,666
Từ Lãng hy vọng Uông Bảo có thể giúp anh ta
lấy trộm hộ chiếu của đối phương.
118
00:06:05,800 --> 00:06:09,133
Vì vậy, anh ta đặc biệt bịa một câu chuyện
nói Cao Bác là kẻ xấu muốn hại mình.
119
00:06:09,600 --> 00:06:15,400
Tại sao anh ta muốn hại anh? Vì tôi cắm sừng
anh ta. Anh ngủ với anh ta rồi.
120
00:06:16,166 --> 00:06:19,333
Tôi ngủ với vợ anh ta. Anh ngủ với vợ anh
ta. Là vợ anh ta quyến rũ tôi trước.
121
00:06:19,500 --> 00:06:20,700
Là vợ anh ta quyến rũ tôi trước.
122
00:06:20,800 --> 00:06:23,400
Tôi và vợ anh ta là yêu nhau thật lòng. Tôi
và vợ anh ta là yêu nhau thật lòng.
123
00:06:24,266 --> 00:06:27,333
Anh có thể đừng lặp lại lời tôi nói không?
Sao anh có thể như vậy chứ?
124
00:06:28,000 --> 00:06:30,300
Tôi sai, nhưng bây giờ anh ta muốn mạng tôi.
125
00:06:30,600 --> 00:06:33,266
Nếu anh ta khống chế tôi, hôm nay anh không
hoàn thành được nhiệm vụ nào đâu.
126
00:06:33,800 --> 00:06:36,166
Cứ như vậy, Uông Bảo bị lừa đến phòng Cao Bác.
127
00:06:36,400 --> 00:06:40,266
Vừa hay đối phương vừa gọi dịch vụ massage,
Uông Bảo nhân cơ hội lẻn vào cẩn thận lục lọi.
128
00:06:40,466 --> 00:06:42,266
Không hề chú ý có người xuất hiện ở cửa.
129
00:06:51,000 --> 00:06:51,800
Come on.
130
00:06:54,300 --> 00:06:57,533
Bị hiểu lầm thành nhân viên massage, Uông Bảo
chỉ có thể cắn răng làm việc không giấy phép.
131
00:06:57,800 --> 00:07:01,366
Trong khi đó, Từ Lãng không yên tâm đến giúp,
nhưng lại chọn nhầm phòng.
132
00:07:01,700 --> 00:07:04,166
Phát hiện khách trong phòng là người nước
ngoài, anh ta định nhanh chóng chuồn đi.
133
00:07:04,366 --> 00:07:06,333
Nhưng lại bị hai người chuyển giới chặn lại trong phòng.
134
00:07:06,666 --> 00:07:10,000
Bất đắc dĩ, anh ta chỉ có thể trốn dưới gầm
giường lắng nghe tiếng còi tàu hỏa trên kia.
135
00:07:10,366 --> 00:07:12,666
Còn Uông Bảo không biết massage lại tự xưng.
136
00:07:12,800 --> 00:07:15,000
Là thủ pháp bánh hành phi, trên lưng Cao Bác
mà đủ kiểu hành hạ.
137
00:07:15,366 --> 00:07:17,400
Cuối cùng còn dùng tuyệt chiêu nhào bột đến cực hạn.
138
00:07:17,600 --> 00:07:19,266
Trực tiếp vỗ Cao Bác ngất xỉu.
139
00:07:19,400 --> 00:07:20,866
Còn Từ Lãng làm giường nhún lâu như vậy.
140
00:07:21,000 --> 00:07:23,933
Lúc này cuối cùng cũng đợi được cơ hội, nhân
lúc mấy người đi tắm,
141
00:07:24,133 --> 00:07:27,733
Anh ta vội vàng bò ra ngoài, nhưng lại bị ba
bàn chân to tướng chặn lại giữa đường.
142
00:07:28,866 --> 00:07:34,500
Chào buổi tối. Cao Bác tỉnh dậy đau lưng mỏi vai,
còn Từ Lãng thì ngủ một giấc đầu rơi máu chảy.
143
00:07:35,700 --> 00:07:36,933
Ah uhm.
144
00:07:37,300 --> 00:07:40,900
Từ Lãng đầy oán hận với cái cây xương rồng
này, nhưng Uông Bảo lại nói đây là thuật khỏe mạnh của anh ta.
145
00:07:41,100 --> 00:07:42,533
Va vào miếu có thể trừ bệnh tiêu tai.
146
00:07:42,866 --> 00:07:44,700
Sau đó, hai người lên chuyến tàu đến Chiang Mai.
147
00:07:44,933 --> 00:07:45,966
Trên đường, Uông Bảo cứ tò mò.
148
00:07:46,100 --> 00:07:49,366
Về chuyện cắm sừng, còn Từ Lãng đang bận
dùng máy tính nhận ảnh hacker gửi đến.
149
00:07:49,533 --> 00:07:50,666
Hoàn toàn không có thời gian để ý đến anh ta.
150
00:07:50,966 --> 00:07:52,700
Vừa hay lúc này vợ Từ Lãng gọi điện đến.
151
00:07:53,000 --> 00:07:55,266
Vương Bảo sau khi thấy ghi chú
thì mất bình tĩnh ngay lập tức.
152
00:07:55,500 --> 00:07:58,200
Anh kết hôn rồi mà còn cướp vợ
người khác làm tiểu tam à?
153
00:07:58,600 --> 00:08:01,000
Tôi chỉ lừa anh thôi, vậy sao
anh không bắt máy?
154
00:08:01,300 --> 00:08:04,266
Thấy Từ Lãng vẫn không nghe máy,
Vương Bảo lập tức giật lấy điện thoại.
155
00:08:04,766 --> 00:08:07,266
Alo, alo, đang ở đâu đấy? Đang làm gì?
156
00:08:07,766 --> 00:08:11,700
Alo, Từ Lãng, ngày kia chúng ta đi
làm thủ tục ly hôn đi. Tôi nghe không rõ.
157
00:08:11,900 --> 00:08:14,766
Anh ta muốn ly hôn với cô, tôi nghe
rõ cả rồi. Bây giờ nghe rõ chưa?
158
00:08:15,000 --> 00:08:17,600
Hóa ra Từ Lãng vì bận công việc
mà lơ là việc chăm sóc gia đình.
159
00:08:17,866 --> 00:08:20,166
Vợ sinh lòng bất mãn, gần đây đang
làm ầm ĩ đòi ly hôn.
160
00:08:20,333 --> 00:08:23,333
Cúp điện thoại, Từ Lãng vốn đã bực
mình, Vương Bảo lại lải nhải bên cạnh.
161
00:08:23,600 --> 00:08:26,300
Chất vấn anh ta rõ ràng có vợ rồi
tại sao còn trêu chọc vợ người khác.
162
00:08:26,666 --> 00:08:27,600
Thấy Từ Lãng không nói gì, chỉ
163
00:08:27,733 --> 00:08:31,733
mải mê làm việc với máy tính, Vương
Bảo dứt khoát rút card mạng không dây,
164
00:08:31,933 --> 00:08:34,333
ngắt ngang việc tải ảnh dang dở.
Anh cho tôi. Anh có vợ rồi còn
165
00:08:34,500 --> 00:08:37,866
làm chuyện này. Tôi ra lệnh cho anh
đưa đây. Đứa bé đó là con ai? Anh...
166
00:08:40,866 --> 00:08:42,500
Hành động này của Vương Bảo trực
tiếp khiến Từ Lãng
167
00:08:42,666 --> 00:08:43,733
tức giận đến suýt nổ tung tại chỗ.
168
00:08:43,900 --> 00:08:45,366
Anh ta tức giận tuyên bố nhóm
nhạc huyền thoại Thái Lan
169
00:08:45,500 --> 00:08:48,666
chính thức giải tán. Hai người từ nay
về sau là người xa lạ, không ai quen ai.
170
00:08:49,266 --> 00:08:51,533
Rốt cuộc anh thuộc cung hoàng đạo
nào mà nhân cách phân liệt vậy?
171
00:08:51,666 --> 00:08:54,266
Ngay khi Từ Lãng đang ngẩn ngơ
trước nửa tấm ảnh thì một tấm
172
00:08:54,366 --> 00:08:55,866
bưu thiếp đột nhiên bay tới. Anh
định thần nhìn kỹ
173
00:08:56,000 --> 00:08:59,566
thì phát hiện mái chùa nơi Vương
Bảo định trồng cây khỏe mạnh
174
00:08:59,566 --> 00:09:04,300
trông giống hệt trong ảnh. Thế là anh
bắt đầu mềm mỏng nài nỉ Vương Bảo
175
00:09:05,800 --> 00:09:07,200
dẫn mình đi cùng. Bảo bối... Anh...
Anh nói anh sai rồi.
176
00:09:08,066 --> 00:09:13,600
Sai rồi, sai rồi. Giúp em trồng cây
khỏe mạnh đi, giúp em hoàn thành
177
00:09:14,100 --> 00:09:17,300
danh sách đi, giúp em chụp ảnh đi.
Vậy anh nói sau này anh sẽ không
178
00:09:17,566 --> 00:09:19,200
cắm sừng người ta nữa. Sau này
em sẽ không cắm sừng ai nữa.
179
00:09:19,666 --> 00:09:21,666
Dưới ánh mắt kỳ lạ của người anh
bên cạnh, hai người làm
180
00:09:21,766 --> 00:09:25,666
lành với nhau. Từ Lãng bắt đầu
giúp Vương Bảo thực hiện danh sách
181
00:09:25,733 --> 00:09:28,200
mong muốn của cậu ấy. Khi đang
mát-xa chân bằng cá thì Từ Lãng đi
182
00:09:28,300 --> 00:09:30,166
mua một chiếc mũ và vô tình biết
được ngôi chùa anh định đến chỉ
183
00:09:30,366 --> 00:09:33,866
cách đó ba cây số.
Vì đã biết vị trí nên Từ Lãng quyết
184
00:09:34,100 --> 00:09:38,600
định bỏ lại Vương Bảo và một mình
lên đường. Cùng lúc đó, Cao Bác
185
00:09:39,966 --> 00:09:45,733
cũng đã tìm đến nhờ thiết bị định vị.
Anh là hướng dẫn viên của anh ta à?
186
00:09:51,100 --> 00:09:54,733
Người đâu? Tôi không biết. Người đâu?
Tôi thật sự không biết.
187
00:09:54,900 --> 00:09:55,900
Vương Bảo vốn đã ấm ức vì bị bỏ
rơi nên đã nói ra vị trí của ngôi chùa.
188
00:09:56,066 --> 00:09:59,700
Cậu ta cho rằng Cao Bác đuổi theo
Từ Lãng là vì chuyện cắm sừng nên
189
00:09:59,900 --> 00:10:01,733
trên đường còn tốt bụng khuyên Cao
Bác nghĩ thoáng ra, dù sao chuyện này
190
00:10:02,066 --> 00:10:03,666
cũng phải có hai người mới thành.
Nhưng chuyện này tôi quen rồi.
191
00:10:04,200 --> 00:10:08,366
Anh quen rồi? Vậy là vợ anh có vấn
đề, liên quan gì đến vợ tôi?
192
00:10:08,733 --> 00:10:10,900
Là vợ anh quyến rũ anh ta trước mà.
193
00:10:11,166 --> 00:10:12,733
Người ta là chân ái. Cái gì...
194
00:10:12,933 --> 00:10:16,933
Ấy, nhưng anh yên tâm, tôi đã bắt
anh ta thề là sẽ không cắm sừng anh nữa.
195
00:10:20,800 --> 00:10:21,600
A a a...
196
00:10:22,900 --> 00:10:24,200
Cao Bác ngơ ngác khó hiểu.
197
00:10:24,400 --> 00:10:27,566
Không ngờ một cuộc cạnh tranh
thương mại lại liên quan đến cả
198
00:10:27,966 --> 00:10:29,933
màu sắc trên đầu mình.
Cùng lúc đó, Tuyết Lang đã đến chùa.
199
00:10:30,166 --> 00:10:33,600
Người làm nghe nói là tìm Chu tiên
sinh thì lập tức nhiệt tình dẫn anh ta
200
00:10:33,933 --> 00:10:37,733
ra hậu viện.
Ở đây có hai nhóm người đang tiến
hành giao dịch buôn lậu, một bên là Chu.
201
00:10:38,066 --> 00:10:40,266
Nhưng rõ ràng Chu già khác hẳn.
202
00:10:40,533 --> 00:10:42,966
Ngay khi Từ Lãng không biết giải thích thế
nào, Cao Bác đã,
203
00:10:42,966 --> 00:10:44,500
được Vương Bảo dẫn dắt, cũng tìm đến.
204
00:10:44,800 --> 00:10:45,900
Anh ta giận dữ chất vấn Từ Lão.
205
00:10:46,133 --> 00:10:49,533
Tại sao lại đội nón xanh cho mình,
hoàn toàn không để ý bầu không khí có chút lạ.
206
00:10:49,866 --> 00:10:50,933
Có phải lần ở Thượng Hải không?
207
00:10:51,066 --> 00:10:55,466
Thượng Hải làm sao? Đừng lôi chuyện khác,
tôi nói cho anh biết chuyện này giữa chúng ta chưa xong, Chu đâu? Tôi...
208
00:10:55,766 --> 00:10:58,966
Anh ta không phải Chu già, đương nhiên
tôi biết anh ta không phải Chu già, anh ta chính là Chu già.
209
00:10:59,166 --> 00:11:03,500
Anh là ai? Mẹ kiếp anh quản tôi là ai?
Anh là ai? Anh không biết tôi là ai à? Mẹ kiếp tôi quản anh...
210
00:11:03,733 --> 00:11:05,400
là ai? Anh ta là ai? Anh ta chính là Chu già.
211
00:11:05,900 --> 00:11:08,300
Ấy da, anh ta không phải Chu già, ấy
da, anh ta đều nói anh ta chính là Chu già.
212
00:11:08,533 --> 00:11:09,733
Đây không phải Chu già mà tôi tìm.
213
00:11:09,800 --> 00:11:12,266
Vậy anh tìm Chu già nào? Mẹ kiếp anh
quản tôi tìm Chu già nào chứ?
214
00:11:12,500 --> 00:11:16,333
Dưới sự khuấy động của vài người Cao Bác,
hai bên giao dịch vốn đã không tin tưởng nhau càng trở nên căng thẳng.
215
00:11:16,566 --> 00:11:17,800
Trong tranh chấp còn làm vỡ mấy đồ cổ.
216
00:11:17,966 --> 00:11:21,266
Và điều này cũng dẫn đến hai bên ẩu đả,
cảnh tượng hỗn loạn không thể tả.
217
00:11:21,566 --> 00:11:23,600
Cuối cùng, Vương Bảo, người không hiểu
chuyện gì, đã đứng ra.
218
00:11:24,933 --> 00:11:28,000
Đừng cãi nhau nữa, chẳng phải chỉ là
một cái nón xanh thôi sao?
219
00:11:29,000 --> 00:11:33,466
Mẹ tôi nói rồi, lùi một bước biển rộng trời cao.
220
00:11:45,800 --> 00:11:48,766
Khi Tạ Đình Phong Thái Lan bị Vương Bảo
đánh ngã, hiện trường càng trở nên hỗn loạn hơn.
221
00:11:48,933 --> 00:11:52,400
Ba người thừa cơ trốn thoát, nhưng người
của băng đảng không biết vì lý do gì vẫn đuổi theo không tha.
222
00:11:52,566 --> 00:11:57,100
Lấy cái gì? Vali của anh? Của tôi ở đây!
Vậy cái này của ai?
223
00:11:57,400 --> 00:11:59,500
Anh biết là kỳ quái, anh hại tôi rồi.
224
00:12:00,066 --> 00:12:00,900
Từ Lãng phát hiện có gì đó không đúng.
225
00:12:01,000 --> 00:12:05,000
Vội vàng bảo Vương Bảo ném vali đi,
kết quả thật trùng hợp, nó lại rơi ngay trước mặt Cao Bác.
226
00:12:05,200 --> 00:12:07,533
Lần này thì xong rồi, Từ Lãng và Vương
Bảo lái xe chuồn mất.
227
00:12:07,733 --> 00:12:11,966
Để lại Cao Bác ngơ ngác gánh chịu tất
cả. Đừng náo loạn, đừng náo loạn mà!
228
00:12:19,666 --> 00:12:21,966
Sao còn đánh người nữa? Cứu mạng!
229
00:12:22,566 --> 00:12:25,866
Trên đường trốn chạy, Vương Bảo vẫn
không ngừng trách Từ Lãng nhân phẩm có vấn đề.
230
00:12:26,000 --> 00:12:29,100
Trước kia đội nón xanh cho Cao Bác
cũng thôi đi, bây giờ lại bỏ mặc người ta.
231
00:12:29,366 --> 00:12:30,533
Từ Lãng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn.
232
00:12:30,533 --> 00:12:31,566
quyết định quay lại cứu Cao Bác.
233
00:12:32,000 --> 00:12:35,200
Dù sao hai người cũng từng là bạn bè
nhiều năm, nhưng chiếc xe hơi lại không nghe lời nằm im một chỗ.
234
00:12:35,366 --> 00:12:38,666
Những chuyện xui xẻo liên tiếp ập đến
khiến tâm lý Từ Lãng hoàn toàn sụp đổ.
235
00:12:38,966 --> 00:12:42,466
Anh ta nói với Vương Bảo rằng căn bản
không có chuyện nón xanh, tất cả chỉ là để lừa anh ta thôi.
236
00:12:42,700 --> 00:12:45,866
Tôi luôn lợi dụng anh, đồ ngốc! Anh cút đi!
237
00:12:46,900 --> 00:12:48,266
Sau khi đuổi Vương Bảo đi, Từ Lãng.
238
00:12:48,400 --> 00:12:49,300
ngồi lại vào xe ngẩn người.
239
00:12:49,466 --> 00:12:51,100
Nhìn thấy cái cây khỏe mạnh bị dầu bẩn làm ô nhiễm.
240
00:12:51,266 --> 00:12:53,800
Anh ta do dự một chút, cuối cùng vẫn
ném nó ra ngoài cửa sổ.
241
00:12:54,200 --> 00:12:56,500
Không lâu sau, trời đổ mưa lớn, Từ Lãng.
242
00:12:56,666 --> 00:12:59,733
như bị thần xui khiến xuống xe nhặt
cây khỏe mạnh lên. Lúc này, Vương Bảo đột nhiên đội.
243
00:12:59,900 --> 00:13:02,133
mưa chạy về nói rằng mình đã phát hiện
một ngôi làng ở phía trước.
244
00:13:02,466 --> 00:13:05,466
Từ Lãng có chút cảm động, hóa ra Vương
Bảo chưa bao giờ từ bỏ mình.
245
00:13:05,933 --> 00:13:07,066
Tại sao anh quay lại?
246
00:13:08,500 --> 00:13:09,366
Tôi không có tiền.
247
00:13:11,600 --> 00:13:14,533
Ngay khi hai người đẩy xe về phía làng,
Cao Bác bị đánh cho bầm dập.
248
00:13:14,700 --> 00:13:15,500
cuối cùng cũng được thả ra.
249
00:13:15,566 --> 00:13:19,366
Nhưng vì phải bồi thường thiệt hại cho
băng đảng nên đành phải cầu cứu người vợ đang dưỡng thai.
250
00:13:20,100 --> 00:13:23,000
Có hai việc, đầu tiên em chuyển cho anh ít tiền đã.
251
00:13:23,333 --> 00:13:27,966
Đồ ngốc, anh đi đâu vậy? Đừng
nói chuyện với tôi như vậy.
252
00:13:28,466 --> 00:13:32,533
Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì
chúng ta về nhà nói. Anh nói rõ đi.
253
00:13:33,133 --> 00:13:37,666
Chuyện gì? Anh tự biết. Từ Lãng
là sao? Từ Lãng bị làm sao?
254
00:13:38,066 --> 00:13:39,466
Tôi hỏi anh đứa bé là của ai?
255
00:13:40,500 --> 00:13:41,300
Anh nói dối.
256
00:13:42,000 --> 00:13:46,166
Đây là chuyện thứ hai anh nói với
tôi sao? Không, không, không phải.
257
00:13:47,300 --> 00:13:48,100
Cút đi.
258
00:13:48,800 --> 00:13:51,466
Trong khi đó, Từ Lãng và Vương Bảo
đã đến một ngôi làng gần đó.
259
00:13:51,566 --> 00:13:54,800
Xe phải đến ngày mai mới sửa xong,
vì vậy họ cần tạm trú một đêm.
260
00:13:55,066 --> 00:13:58,666
Đúng lúc có lễ hội té nước, Vương
Bảo khuyên Từ Lãng cùng trải nghiệm.
261
00:13:58,966 --> 00:14:00,366
Anh đi chơi đi, tôi không đi.
262
00:14:00,733 --> 00:14:02,366
Sao anh phiền phức vậy?
263
00:14:02,733 --> 00:14:03,900
Để tôi lấy não anh ra rửa.
264
00:14:04,100 --> 00:14:07,766
Được rồi, anh đi chơi đi. Rửa não,
tôi rửa não. Nghe nói làng có Wi-Fi.
265
00:14:07,933 --> 00:14:09,966
Từ Lãng chuẩn bị tải ảnh đầy đủ.
266
00:14:10,200 --> 00:14:12,500
Vì trong phòng không có sóng, anh
chỉ có thể tải ngoài sân.
267
00:14:12,600 --> 00:14:15,866
Vừa tải vừa cẩn thận đề phòng dân
làng té nước rửa não nhiệt tình.
268
00:14:19,933 --> 00:14:21,400
Ha ha ha ha.
269
00:14:24,066 --> 00:14:26,266
Tôi chỉ muốn rửa não cho anh thôi.
270
00:14:29,300 --> 00:14:32,766
Không sao, tôi quen rồi. May mắn là
có người dân biết vị trí ngôi chùa.
271
00:14:32,933 --> 00:14:36,466
Và nhiệt tình giúp đỡ vẽ một bản đồ.
272
00:14:36,666 --> 00:14:37,700
Tưởng lần này chắc chắn ổn.
273
00:14:37,866 --> 00:14:41,566
Ai ngờ sáng hôm sau tỉnh dậy, bản
đồ lại bị gió thổi bay đi đâu mất.
274
00:14:41,866 --> 00:14:45,200
Vương Bảo chủ động ra ngoài tìm,
Cao Bác cũng vừa lúc tìm đến.
275
00:14:45,733 --> 00:14:50,166
Sao anh theo được vậy? Bản đồ đâu?
Bản đồ nào? Tôi hỏi bản đồ đâu?
276
00:14:51,100 --> 00:14:52,100
Bản đồ đây này.
277
00:14:53,866 --> 00:14:57,800
Tuy vẫn còn ấm ức chuyện bị cắm
sừng, nhưng lấy được ủy quyền trước.
278
00:14:58,000 --> 00:15:01,000
Nhìn Cao Bác sắp lái xe đi, Vương
Bảo vẫn muốn cố gắng giải thích.
279
00:15:01,600 --> 00:15:05,500
Thật ra anh ta không ngủ với vợ
anh đâu. Cút sang một bên chơi đi.
280
00:15:06,133 --> 00:15:08,166
Để lấy được ủy quyền trước, huyền
thoại Thái Lan lái xe ba bánh đuổi.
281
00:15:08,333 --> 00:15:11,100
Theo sau Cao Bác trên đường.
282
00:15:11,266 --> 00:15:12,800
Trong lúc Cao Bác nghỉ ngơi gọi
điện cho vợ.
283
00:15:13,166 --> 00:15:15,533
Hai người thay quần áo chuẩn bị lấy
trộm chìa khóa xe.
284
00:15:16,166 --> 00:15:18,333
Tại sao trước đây chúng ta thử
nhiều lần như vậy?
285
00:15:18,500 --> 00:15:22,533
Đúng vậy, rất nhiều lần đều không
được. Sao lần này cô ấy lại có thai?
286
00:15:22,800 --> 00:15:25,000
Vậy chuyện này có phải nên hỏi
anh không? Mẹ kiếp!
287
00:15:25,400 --> 00:15:27,500
Anh chửi người hả? Anh chửi thêm
câu nữa tôi nghe xem.
288
00:15:27,866 --> 00:15:31,766
Shit, còn dám dùng tiếng Anh hả?
Không chửi anh. Vậy anh chửi ai?
289
00:15:32,466 --> 00:15:36,200
Anh có biết tôi bụng mang dạ chửa
một mình ở nước ngoài tâm trạng.
290
00:15:36,600 --> 00:15:38,500
Tôi biết những điều này. Anh biết
cái rắm.
291
00:15:39,000 --> 00:15:42,400
Nhưng tôi cho rằng mọi việc đều có
nguyên tắc. Nguyên tắc.
292
00:15:42,666 --> 00:15:45,766
Đúng không? Được, tôi nghe nguyên
tắc của anh. Mẹ kiếp!
293
00:15:46,200 --> 00:15:51,000
Đồ ngốc, anh không phục hả? Tôi
không phục, cũng không chửi anh.
294
00:15:51,800 --> 00:15:54,300
Được, anh dám chửi tôi thêm lần
nữa không? Mẹ kiếp!
295
00:15:55,466 --> 00:15:57,100
Cao Bác, anh đang ở Cao.
296
00:15:57,300 --> 00:15:59,566
Bác có chút ngớ người, mình lại
thành kẻ trộm tượng Phật.
297
00:15:59,733 --> 00:16:02,733
Thấy Từ Lãng và Vương Bảo lái xe
chạy, anh vội vàng thoát khỏi cảnh.
298
00:16:02,900 --> 00:16:04,866
Sát, cưỡi chiếc xe ba bánh hai
người để lại đuổi theo.
299
00:16:05,266 --> 00:16:08,866
Sau một hồi tốc độ và đam mê, xe
con hạ cánh thành công vào một túp lều.
300
00:16:09,066 --> 00:16:12,300
Để thoát khỏi quân truy đuổi, Từ
Lãng thuê một con voi chở hai người.
301
00:16:12,766 --> 00:16:15,533
Và Cao Bác hạ cánh sau đó bị kẹt
trên mái nhà cùng xe.
302
00:16:16,766 --> 00:16:18,100
Ha ha ha.
303
00:16:20,066 --> 00:16:23,866
Mũ xanh ha ha ha, nhanh chụp ảnh,
Cao Bác tức giận đã ném phi đao.
304
00:16:23,966 --> 00:16:25,800
Cao Bác tức giận đã ném phi đao.
305
00:16:25,933 --> 00:16:27,933
Hai người lo chống đỡ nên rơi xuống sông.
306
00:16:28,100 --> 00:16:29,800
Nước sông chảy xiết cuốn họ xuống hạ lưu.
307
00:16:30,066 --> 00:16:33,700
May mắn sống sót, nhưng lại trượt
xuống mương khi tìm đường ra.
308
00:16:33,900 --> 00:16:36,600
Trong cái rủi có cái may, bản thảo
giấy ủy quyền vẫn còn nguyên vẹn.
309
00:16:42,066 --> 00:16:42,866
Lần này Từ Lãng
310
00:16:42,866 --> 00:16:46,366
hoàn toàn suy sụp, anh cho rằng Vương
Bảo là Quan Thế Âm phái đến hành hạ.
311
00:16:46,533 --> 00:16:48,566
Sao Kim, Tây Du Ký à?
312
00:16:49,533 --> 00:16:52,200
Tôi muốn cái giấy ủy quyền mà còn
khó hơn cả đi Tây Thiên thỉnh kinh.
313
00:16:52,466 --> 00:16:54,200
Anh bình tĩnh lại, anh từ đâu ra vậy,
kỳ quặc, anh nói đi, tôi không cần gì.
314
00:16:54,400 --> 00:16:57,533
Anh bình tĩnh lại, anh từ đâu ra vậy,
kỳ quặc, anh nói đi, tôi không cần gì.
315
00:16:57,900 --> 00:16:59,500
Tôi không cần nữa, anh hài lòng chưa?
316
00:17:00,733 --> 00:17:04,500
Đỡ hơn chưa? Mẹ kiếp, mày dám đánh
tao, hồi nhỏ phạm lỗi mẹ tao hay đánh.
317
00:17:04,700 --> 00:17:08,366
Mày vừa sinh ra đã bị tát rồi à?
318
00:17:08,600 --> 00:17:12,400
Tát thẳng xuống đất luôn, tao cảnh
cáo mày, nói tao thì được, đừng nói mẹ.
319
00:17:13,066 --> 00:17:15,533
Phải hôn chết tao mới chịu à? Mẹ nói đấy.
320
00:17:16,566 --> 00:17:20,800
Hai người cãi nhau rồi đánh nhau,
không để ý con rắn độc đang bò đến.
321
00:17:21,000 --> 00:17:24,266
Nó cắn vào mông béo của Từ Lãng,
Vương Bảo nhanh tay lẹ mắt đánh chết.
322
00:17:24,266 --> 00:17:28,700
nhanh chóng đánh chết rắn, nhưng vết
thương của Từ Lãng phải xử lý ngay.
323
00:17:30,866 --> 00:17:34,333
Dù vị trí hơi khó xử, nhưng Vương
Bảo vẫn cố nén ghê tởm hút nọc độc.
324
00:17:34,500 --> 00:17:37,133
hút nọc độc rắn ra, rồi tìm thảo dược
tỉ mỉ đắp lên cho anh ấy.
325
00:17:37,466 --> 00:17:38,900
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Từ
326
00:17:39,066 --> 00:17:42,200
Lãng cuối cùng cũng hiểu cuộc sống
không chỉ có sự nghiệp, còn có gia đình.
327
00:17:42,666 --> 00:17:44,800
Lúc này, tiếng khóc của Vương Bảo
đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ.
328
00:17:45,000 --> 00:17:48,600
Hóa ra cây khỏe mạnh định trồng ở
chùa đã chết, nhìn bọt dầu còn sót.
329
00:17:48,866 --> 00:17:50,066
Từ Lãng đột nhiên nhận ra thành
330
00:17:50,166 --> 00:17:53,066
quả nghiên cứu mà anh tự hào thực
ra vẫn chỉ là bán thành phẩm cần cải tiến.
331
00:17:53,400 --> 00:17:54,066
Và để dầu
332
00:17:54,066 --> 00:17:57,300
để không cho trùm dầu mỏ tràn vào
thị trường, anh phải lấy ủy quyền trước.
333
00:17:57,600 --> 00:17:59,500
Nhưng khi họ sắp đến đích, Từ
334
00:17:59,666 --> 00:18:03,066
Lãng đột nhiên phát hiện thiết bị
theo dõi và một xấp tiền trong túi.
335
00:18:03,566 --> 00:18:05,533
Thảo nào hắn ta theo dõi tôi được.
336
00:18:06,400 --> 00:18:10,400
Vô gian đạo à? Vô gian đạo gì chứ?
Anh giải thích cho tôi nghe đi.
337
00:18:11,000 --> 00:18:13,533
Tại sao trong túi anh lại có thiết bị
theo dõi?
338
00:18:13,866 --> 00:18:15,866
Đây là thiết bị theo dõi à? Sao anh
đến Thái Lan?
339
00:18:16,133 --> 00:18:20,166
Tôi đi du lịch, anh vất vả theo tôi
như vậy là để đi du lịch à?
340
00:18:20,500 --> 00:18:23,300
Đúng vậy, tôi bị lạc đội, lại không
có tiền trong người.
341
00:18:23,900 --> 00:18:25,966
Đây là cái gì? Đây là vừa bóc à?
342
00:18:26,933 --> 00:18:31,500
Dù Vương Bảo giải thích thế nào, Từ
Lãng vẫn không tin, tình bạn tan vỡ.
343
00:18:31,800 --> 00:18:34,400
Khi Vương Bảo đau lòng rời đi, Từ
Lãng nhặt được cuốn nhật ký du lịch.
344
00:18:34,666 --> 00:18:36,933
Bên trên ghi lại những điều Vương
Bảo đã trải qua kể từ khi đến Thái Lan.
345
00:18:37,166 --> 00:18:40,266
Mục đích anh viết những điều này
là để mang về cho mẹ xem.
346
00:18:40,600 --> 00:18:44,166
Hóa ra mẹ Vương Bảo bị bệnh mất trí
nhớ, luôn cho rằng Phạm Băng Băng là con dâu.
347
00:18:44,400 --> 00:18:47,566
Vương Bảo kiên trì trồng cây khỏe
mạnh là hy vọng bệnh của mẹ sớm khỏi.
348
00:18:48,000 --> 00:18:50,066
Biết được sự thật, Từ Lãng cảm
thấy vô cùng hối hận.
349
00:18:50,200 --> 00:18:52,300
Nhưng việc lấy được ủy quyền mới
là cấp bách.
350
00:18:52,400 --> 00:18:53,266
Kết quả anh vừa đến chùa
351
00:18:53,366 --> 00:18:56,666
Ở cửa, anh ta bị đá bay. Cao
Bác tưởng Vương Bảo là vệ sĩ của Từ Lãng.
352
00:18:56,800 --> 00:18:58,600
Vì vậy, anh ta cũng mời một cao thủ
Muay Thái đến.
353
00:18:59,066 --> 00:19:01,866
Vệ sĩ của anh đâu? Tôi không có vệ sĩ.
354
00:19:02,800 --> 00:19:03,733
Ha ha ha.
355
00:19:06,666 --> 00:19:07,200
Từ Lãng.
356
00:19:07,200 --> 00:19:08,133
Ảnh chụp cho thấy Vương Bảo.
357
00:19:08,266 --> 00:19:11,766
thực sự đã chạy trở lại. Để chứng minh
sự trong sạch, anh ta ném tiền vào mặt Cao
358
00:19:11,933 --> 00:19:15,933
Bác. Thấy cảnh này, Từ Lãng cuối
cùng cũng không còn khách sáo nữa. Bảo Bảo,
359
00:19:16,933 --> 00:19:19,700
anh sai rồi. Vừa nói, một người áo
trắng cầm hộp gỗ đi tới, nói là Lão
360
00:19:19,800 --> 00:19:23,566
Chu đã về nước, đây là thứ ông ấy
để lại cho hai người trước khi đi.
361
00:19:23,733 --> 00:19:25,866
Cao Bác và Từ Lãng thấy vậy liền
tranh nhau lấy.
362
00:19:26,166 --> 00:19:28,966
Vương Bảo muốn đến giúp đỡ nhưng bị
cao thủ Muay Thái chặn lại.
363
00:19:29,133 --> 00:19:33,166
Thấy Vương Bảo không phải đối thủ,
Từ Lãng vội vàng nhắc nhở: "Tuyệt chiêu
364
00:19:35,466 --> 00:19:36,466
của anh đâu?" Tôi không làm được.
365
00:19:38,366 --> 00:19:41,366
Một bên là thư ủy quyền sắp đến tay,
một bên là Vương Bảo sắp bị đánh chết.
366
00:19:41,600 --> 00:19:45,533
Tuyết Lãng do dự một lúc rồi cuối
cùng cũng chọn buông tay, lao về phía
367
00:19:46,533 --> 00:19:48,500
Vương Bảo. Huyền thoại Thái Lan.
368
00:20:10,100 --> 00:20:12,600
Cuối cùng cũng thử sức với cao thủ
Muay Thái, Vương Bảo rất vui.
369
00:20:12,800 --> 00:20:15,366
Ngược lại, Cao Bác có được thư ủy
quyền lại tỏ ra vô cùng buồn bã.
370
00:20:15,800 --> 00:20:19,966
Lão Chu biết từ lâu rằng chúng ta về
nhà, thỏa thuận này cần hai người ký
371
00:20:20,366 --> 00:20:23,300
thì mới có hiệu lực. Đến nước này,
Cao Bác cảm thấy hai người chỉ còn
372
00:20:23,533 --> 00:20:27,066
con đường hợp tác. Tuy nhiên, Từ Lãng
lật bàn, không chơi nữa, xé nát thư ủy
373
00:20:27,200 --> 00:20:28,666
quyền. Bố còn có khuyết điểm, phải
tái chế lại.
374
00:20:28,800 --> 00:20:31,866
Trước khi đi, anh ta không quên giải
thích với Cao Bác:
375
00:20:32,400 --> 00:20:34,133
"Tôi và vợ anh thực sự không có gì."
376
00:20:35,333 --> 00:20:36,166
Chúc hai người hạnh phúc.
377
00:20:37,333 --> 00:20:38,533
Sau chuyến đi Thái Lan này.
378
00:20:38,700 --> 00:20:42,700
Từ Lãng nhận ra tầm quan trọng của gia
đình, sau khi về nước đã hàn gắn với
379
00:20:42,966 --> 00:20:45,066
người vợ sắp ly hôn. Còn Vương Bảo
thì tiếp tục bận rộn bán bánh hành.
380
00:20:45,266 --> 00:20:47,066
Thậm chí còn quên béng việc ăn trộm
hộ chiếu của Cao Bác trong khách sạn.
381
00:20:47,066 --> 00:20:48,066
Sự việc.
382
00:20:48,300 --> 00:20:50,066
Điều này khiến Cao Bác bị mắc kẹt ở
Thái Lan.
383
00:20:50,200 --> 00:20:55,466
Ngay cả khi vợ sinh con, anh ta cũng
chỉ có thể cổ vũ từ xa qua điện thoại.
384
00:20:56,066 --> 00:21:00,600
Sinh con trai hay con gái? Trông có
giống tôi không? Đầu có tóc không?
385
00:21:00,766 --> 00:21:03,933
Phim "Người trong giang hồ" ra mắt
năm 2012 với số vốn đầu tư 60 triệu
386
00:21:04,100 --> 00:21:07,566
đã thu về 1,2 tỷ doanh thu phòng vé,
trở thành bộ phim hài Hoa ngữ đầu tiên
387
00:21:07,733 --> 00:21:08,800
vượt mốc 1 tỷ. Rất nhiều câu nói nổi
tiếng trong phim vẫn được khán giả yêu
388
00:21:08,966 --> 00:21:11,933
thích cho đến tận bây giờ. Chỉ tiếc
rằng Vương Bảo Cường và Từ Tranh nảy
389
00:21:12,266 --> 00:21:16,000
sinh mâu thuẫn vì vấn đề chia lợi
nhuận, từ đó về sau không còn hợp tác
390
00:21:16,200 --> 00:21:17,400
nữa, chất lượng của các phần tiếp
theo của series "囧" cũng trở nên sa
sút.